Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Bạn đã biết "xài" phước đúng cách?

Phước là một điều nhất thiết cần phải có và nó có thể dẫn dắt chúng ta trong tất cả các kiếp. Nhiều người đã đi vượt quá phước hạn của mình để chịu quả báo rất đắt giá sau này. Vậy "xài" phước như thế nào là đủ?

Một số bí mật liên quan đến tiền

Để có được cái phước chúng ta phải vất vả lắm mới làm được, vậy mà khó hơn nữa là để dành phước, vì khi có phước thì một khuynh hướng tự nhiên xuất hiện là buộc phải hưởng phước dù ta không muốn, tức là ta đã vui hưởng rất nhiều các phước lành đã gây tạo.

ĐỂ DÀNH TIỀN KHÁC ĐỂ DÀNH PHƯỚC. Đối với “Tiền” ta để dành càng nhiều thì càng hết phước, chỉ vì những đồng tiền đó không được đem ra làm những việc có ích, mà nó chỉ biểu tượng của lòng tham, sự ích kỷ. Ngược lại, cái phước mà để dành thì đức của ta càng ngày càng lớn vì kiềm chế được bản thân mình, tức là ta không hưởng thụ.
Phước không hưởng nên vẫn còn tràn đầy, và đức lớn ra. Với người vừa có phước vừa có đức, nói một câu động lòng trời. Cho nên khi cầu xin điều gì thì Chư Thiên đáp ứng liền, nhờ vậy có thể thay đổi được cả hoàn cảnh, tình thế của bao nhiêu người khác.



Người có phước lớn thì sẽ nhận quả báo gì

Mặt khác, người có phước có đức nói một tiếng làm động lòng người, khiến bao nhiêu người phải lắng nghe. Vì vậy người có phước lớn, đức lớn sẽ làm được những chuyện lớn hơn, đó là thu hút được, lôi kéo được rất nhiều người về với điều thiện, về với Phật. Đó lý do tại sao nói những người có phước lớn mà không hưởng, chỉ để dành thì sẽ làm được những việc lớn hơn là vậy.
Ngoài ra, người có phước có đức thì một lời chúc của họ cực kỳ linh nghiệm, quỷ thần phải nghe theo mà làm.
Lại nữa, người có phước có đức thì tâm linh dễ khai mở thăng tiến, trực giác dễ nhạy bén phát sinh, tu Thiền dễ nhiếp tâm vào định. Và còn một điều khác nữa là thành tựu những việc lớn lao dần.
Chúng ta không có chủ trương khổ hạnh ép xác vô lý, nhưng tinh ý nhận ra những cơ hội mời gọi mình hưởng Phước để chặn lại. Có để dành phước chúng ta mới về các cõi cao được, mới cầu cho Quốc thái Dân an, và để chứng được Thánh quả, đây là mục tiêu cuối cùng.


Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

Chúng ta cần phóng sinh nhiều hơn nữa

Ngày nay, rất nhiều người, chùa chiền có phong trào phóng sinh cá, chim với số lượng rất lớn. Nhưng không phải ai cũng hiểu rõ ý nghĩa cũng như lợi ích của hành động này. Nhiều khi nếu hiểu sai chúng ta cũng mang tội. Cùng tìm hiểu qua bài viết này nhé.

Tại sao ta phải phóng sinh.

Chúng ta phóng sinh để cầu phúc, nhưng thực sự là để giải nghiệp sát sinh của mình. Trước đây ta giết hại nhiều chúng sinh, bây giờ bù lại ta phóng sinh, đó là cơ bản. 
Do nhiều người hiểu lầm rằng ăn chay là thiếu chất, là không đủ năng lượng làm việc. Ăn chay vẫn cung cấp đủ những dinh dưỡng cần thiết và còn giúp làm giảm nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch.
Có những phụ nữ ăn trường chay, nhưng sinh con vẫn khoẻ mạnh và đứa bé có những biểu hiện phát triển rất tốt.



Nhân quả của việc phóng sinh

Bản thân chúng ta chỉ vì cái miệng của mình mà tích lũy nghiệp sát sinh rất nhiều. Và nghiệp sát sinh đó chưa thấy xảy ra quả báo hay tai họa gì… Có nhiều người làm điều ác mà chẳng thấy sự trừng phạt nào đến cả, vì điều ác đó không phạm vào pháp luật, pháp luật không xử điều đó, nên ta không biết sợ. Ví dụ, ta giết con gà, con chó chẳng ai bắt tội cả, pháp luật xem như là không bị vi phạm, nhưng trong Luật Nhân Quả, những điều đó đều tính thành tội cả.
 Do hiện tại không thấy có quả báo xảy ra, mình vẫn giàu; vẫn sang; vẫn may mắn, v.v… 

Cho nên suốt thời gian dài như vậy, nhiều người không thấy nhân quả báo ứng, cho nên bắt đầu bớt niềm tin đối với tội phúc. Nhưng không, nhân quả vẫn nằm đấy chưa hết. Khi tạo tội mà ta không bị quả báo, bởi vì phúc đời trước ta còn nhiều, nên đời này mình có gây tội cũng không thấy sự báo ứng trừng phạt, nhưng đến khi ta gây tội nhiều quá, làm việc thất đức quá thì báo ứng tới liền.
 

Nhiều nghiệp sát sinh khác trong đời mà đa phần chúng ta vướng phải, trong đó nhấn mạnh đến quả báo của nghiệp sát. Cho nên, nếu ta không có một cái phúc khác để bù lại thì nghiệp sát sinh do bởi ăn uống không thôi cũng đem đến cho ta hai điều không tốt, đó là bệnh tật và có những điều khốn đốn trong cuộc đời này.

Lợi ích của công đức phóng sinh là gì.

Ta không chữa được nghiệp thì không bao giờ chữa được bệnh. Câu nói này tạo được sự đồng cảm đến những người mà họ đã phải trải qua những biến cố trở ngại cho đời sống của họ. Mặt dù y khoa, y học, y thuật vẫn rất cần cho con người, tuy nhiên chữa bệnh là phải chữa tận cho tới cái nghiệp thì mới hết bệnh, chứ nghiệp còn thì chạy chữa đến đâu vẫn không hết. Nên biết, mỗi một loại bệnh nó ứng với một loại nghiệp của quá khứ. Ngược lại, mỗi một loại sức khỏe cũng ứng với một loại phúc nào đó. 



Bệnh là một nổi khổ và đa phần người đời giải quyết bằng cách là tránh đừng để bệnh, nhưng ta hãy yêu cái bệnh của mình, không cần tránh. Đây là một thái độ sống, một đạo lý sống hơi lạ, mà không riêng bệnh của mình, ta còn phải đối diện với nhiều nghịch cảnh, khổ đau khác. Ví dụ như nghèo, thông thường ít có người nào yêu cái nghèo, an vui trong cái nghèo của mình để mà sống. Tuy nhiên, cái bệnh, cái nghèo, cái thất bại cũng cho ta nhiều bài học quý.
 

Cho nên ta yêu cái cơn bệnh vì bệnh cho ta đức tính thông cảm với nổi khổ của người khác, với người bị bệnh, người không còn năng lực làm việc; ta yêu cái nghèo vì nghèo cho ta đức tính thông cảm, ta thương được những người vẫn còn nghèo, không khinh người nghèo đói bệnh tật, không khinh những người kém thế trong cuộc đời này… thì tất cả những biểu hiện đó là một đạo đức rất là quý. 

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Thành công và thất bại

Thành công và thất bại - 2 từ thường xuyên được nhắc đến hàng ngày như một thước đo cho con người. Nhưng liệu tất cả mọi người đã hiểu rõ về các khái niệm này chưa? Bài viết sẽ định nghĩa rõ ràng và đầy đủ nhất.

Thành công có hai nghĩa:

Nghĩa thứ nhất, thành công là được giàu sang, quyền chức, nhưng nghĩa thứ nhất của sự thành công này là lấy cái tôi làm trung tâm. Còn nghĩa thứ hai, thành công là cống hiến cho cuộc đời, giúp đỡ cho rất nhiều người và nghĩa thứ hai này lấy tha nhân làm trung tâm. Người nào chọn ý nghĩa thành công thứ hai để hướng đến là những người hết sức trí tuệ vì biết chọn một con đường đẹp để đi đến tương lai.
Nói về sự thành công, nhấn mạnh rằng chúng ta không cần địa vị, không cần giàu sang nhưng vẫn có thể giúp đỡ người khác. Chúng ta chọn cách tiếp cận, hướng đi khác đó là đặt vấn đề cống hiến, phụng sự lên hàng đầu, chứ không lấy cái tôi làm trung tâm. Con người có thể sai biệt nhau về địa vị cao thấp trong xã hội, nhưng trên khía cạnh đạo đức thì sự cống hiến là hoàn toàn bình đẳng với nhau, không phân biệt. Người kỹ sư và người công nhân vẫn bình đẳng với nhau, nếu họ đều cống hiến để cùng làm ra những con đường, những công trình cho cuộc đời.
Vì thế hãy hướng tới sự thành công của cuộc đời mình trên nền tảng của đạo đức. Nhân quả phước đức đưa ta đến vị trí nào, xã hội phân công ta vào vị trí nào, ta sẽ cống hiến, phụng sự, làm tròn trách nhiệm trong vị trí đó. Được vậy là ta đã thành công. Trong sự thành công này tâm hồn chúng ta luôn thanh thản, mối quan hệ của con người cũng được cải thiện, sự tranh giành, đấu đá cũng không còn.

2 nghĩa của thất bại

Thất bại cũng có hai nghĩa: Nghĩa thứ nhất cũng lấy cái tôi làm trung tâm - tức là tôi không giàu, không thi đỗ, không danh tiếng không địa vị. Còn nghĩa thứ hai của sự thất bại là không giúp được ai trong cuộc đời này cả. Ví dụ có người sống một đời giàu có sung túc nhưng đến lúc già, khi nhìn lại họ thấy mình đã không giúp ai, cứ sống bình thường, hết tranh đấu lại hưởng thụ. Họ tự cho đó là một thất bại. Nên ý nghĩa thứ hai của thất bại cũng lấy tha nhân làm chính, tức là nếu ta không giúp được nhiều người thì đó cũng là một sự thất bại.
 
Nhiều người ước mơ mình được bước lên một vị trí cao hơn trong khi năng lực, địa vị của họ chưa với đến được. Đó là tham vọng đã khiến không ít người phải khổ đau, dằn vặt và phạm sai lầm, thậm chí làm vô số điều tội lỗi. Một nhà xã hội học của Mỹ đã phân tích hiện tượng con người có khuynh hướng muốn leo lên địa vị mà mình không đủ năng lực. Sau đó ông cho rằng xã hội có sự phân công tự nhiên mà ai hoàn thành xuất sắc trách nhiệm trong vị trí của mình, đó là người thành công. Vì vậy, chúng ta hãy học hành một cách thanh thản. Điều này không đồng nghĩa với việc không nỗ lực, nhưng mục tiêu học của ta là đủ kiến thức để sau này phụng sự, cống hiến cuộc đời, giúp đỡ được mọi người chính nơi vị trí mình đang đứng, dù cao hay thấp.

Để thành công chúng ta cần làm gì

4 tố chất mà con người cần phải đó là: Phước, trí tuệ, sức khỏe và đạo đức.
Đi sâu vào 4 tố chất trên, “Phước” rất bí mật, hoàn toàn vô hình nhưng mang đến cho ta hai điều: Trước tiên là những điều may mắn. Tiếp đó là sự chọn lựa rộng rãi trong cuộc sống. Phạm vi nhỏ là chọn được chiếc áo mình thích, căn nhà mình muốn, lớn hơn là chọn được nghề nghiệp mình theo đuổi…


Ta gây tạo phước bằng cách gì? Cũng bằng sự giúp đỡ mọi người. Có người đã làm điều đó từ kiếp trước nên đời này họ thường được giàu sang may mắn. Nếu ta không nằm trong trường hợp trên, vào kiếp này ta phải biết gây tạo từ khi còn bé. 
Nhiều người từ bé thường tránh né khi bố mẹ sai bảo. Đó là người không yêu công việc và chắc chắn quả báo dành cho họ là sự thất nghiệp trong tương lai. Vì thế để không bị thất nghiệp, mỗi người hãy tự tìm làm những việc công ích như lắp ổ gà, đắp đường, sửa chữa nhà cửa, giúp cụ già neo đơn, v.v… Sau này khi đã có phước ta sẽ được tự do lựa chọn công việc, dù đi đến đâu cũng xin được việc làm.

Yếu tố thứ hai của thành công là trí tuệ. Trí tuệ được chia làm 3 loại: Thông minh, khôn ngoan, thiên tài.
Thông minh bao gồm khả năng hiểu và ghi nhớ nhanh. Tuy nhiên thông minh không đồng nghĩa với khôn ngoan, vì nhiều người dù học rất giỏi trong nhà trường vẫn không xử lý được các tình huống thực tế nơi cuộc đời đầy phức tạp rối rắm. Có người học lực chỉ ở mức khá nhưng lại thành công khi ra đời bởi họ rất khôn ngoan.
Thiên tài là những người có sự sáng tạo làm thay đổi xã hội, làm thay đổi thế giới. Đó là khả năng họ đã có từ kiếp trước. Còn lại đa phần chúng ta đều thông minh có hạn. Vì thế để tạo ra trí tuệ, ta phải có phương pháp.
Thứ nhất, hãy ngồi thiền. Đây là phương pháp đã được nhiều nước trên thế giới áp dụng vào trường học; Thứ hai, hãy tập khí công. Phương pháp này hỗ trợ cho thiền rất nhiều; Thứ ba, hãy siêng năng lễ Phật, biết kính trọng bậc Thánh; Thứ tư, luôn ca ngợi người học giỏi, thường kể các câu chuyện về những vĩ nhân cho người khác nghe. Nếu ta ganh tỵ với người giỏi hơn mình, quả báo trở lại ta sẽ bị mất hết tài năng. Đất nước nào có nhiều người mắc tật đố kị, đất nước đó sẽ bị kiềm hãm không phát triển được; Thứ năm, thường tụng những bài kinh nói về đạo đức.

Yếu tố thứ ba của thành công là sức khoẻ. Sức khỏe do di truyền, do đời sống lành mạnh, rèn luyện thể lực. Dân tộc ta có một phương pháp rèn luyện sức khỏe là khí công. Trong quá khứ, người Việt dù cơ thể yếu đuối nhỏ bé, nhưng vẫn chiến thắng được những kẻ thù hung hãn mạnh mẽ là cũng nhờ bí quyết luyện nội công.




Yếu tố thứ tư của thành công là đạo đức. Đạo đức là những suy nghĩ, lời nói, hành vi chỉ mang lại quả báo tốt lành hạnh phúc an vui cho ta. Tức là nhìn vào quả báo nơi chính mình mà ta biết rằng hành vi của mình có đạo đức hay không. Ta nói một lời kết tội người khác để rồi sau này quả báo trở lại chính ta làm điều gì cũng rất dễ bị kết tội. Hãy nhìn vào quả báo đó để biết rằng mình đã nói những lời không đạo đức. Hoặc ta khởi một ý nghĩ tự tôn quá đáng, cho mình là thần thánh cao siêu để rồi chính ta phải chịu quả báo mất dần tài năng, hư bộ não, thậm chí đến mức phát điên. Như vậy ý nghĩ kiêu mạn đó là không đạo đức. Hoặc ta luôn giữ lòng kính trọng mọi người, vì nghĩ rằng ai cũng có điểm hay để ta học hỏi, quả báo trở lại đầu óc ta ngày càng thông minh sáng suốt, vì đó là ý nghĩ đạo đức. Cho nên, nếu biết làm thêm những điều này thì chúng ta sẽ thấy trí thông minh không phải là điều khó tạo ra.

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Truyền thuyết về cung Song Tử

Mở đầu câu chuyện

Thần Zeus cùng nữ hoàng của thành Sparta có với nhau hai con trai sinh đôi là Castor và Pollux. Là những người trung hậu, quả cảm, họ cùng nhau tham gia nhiều cuộc phiêu lưu, chinh chiến, và cũng là thành viên của nhóm thủy thủ tàu Argo lừng lẫy trong thần thoại Hy Lạp. Hai anh em rất gắn bó và luôn giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau lập được nhiều chiến công hiển hách.

Song Tử đã hy sinh như thế nào

Tuy nhiên, trong một trận đánh, Castor bị trọng thương và tử trận. Vô cùng đau đớn, Pollux muốn tự sát theo anh, nhưng dòng máu bất tử của thần Zeus trong chàng khiến chàng không thể chết. Chàng đã cầu xin cha mình để mình được chết thay cho Castor. Thương tiếc và cảm động trước tình anh em của hai người con trai mình, thần Zeus cho họ thay phiên nhau mỗi người được sống một ngày và đưa cả hai lên bầu trời như biểu tượng của tình bạn, tình anh em cao cả. Đó chính là chòm sao Song Tử (Gemini).



Kết luận:

Song Tử đã chiến đấu hy sinh anh dũng, là biểu tượng của tình anh em cao cả, đã có hẳn chòm sao Song Tử ra đời. Yêu Song Tử như yêu quý chính người bạn của mình nhé. Vì cậu ấy nguyện hy sinh cho bạn suốt đời đấy. Có một tri kỷ như Song Tử thì còn gì tuyệt vời hơn nữa nhỉ

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

Ý NGHĨA CỦA TỤNG KINH

Định nghĩa:

Tụng là đọc thành tiếng, tụng kinh là đọc một cách thành kính lời Đức Phật dạy ghi trong kinh điển. Lý do vì sao phải tụng kinh? Vì tụng kinh để nhớ, hiểu, ôn lại lời Phật dạy mà thực hành. Người Phật tử tụng kinh, nhớ lời Phật dạy trong kinh điển, làm phương châm cho đời sống hằng ngày, đồng thời cũng gieo hạt giống giải thoát vào tâm hồn của mình.
Hơn nữa, lời dạy của đạo Phật cao siêu, cô đọng vì nghe qua một lần không thể hiểu và nhớ hết được. Cho nên, chúng ta cần phải đọc nhiều lần để cho ý nghĩa lý kinh điển ghi khắc trong tâm không bao giờ quên.




Tụng kinh để làm gì

Chúng ta tụng kinh để kiềm chế thân khẩu ý trong thanh tịnh, không suy nghĩ nói năng hành động theo những ham muốn thấp hèn. Tụng kinh còn để bày tỏ lòng sám hối trước Tam Bảo. Ngoài ra tụng kinh còn để cầu an, để ngăn ngừa tội lỗi, giúp trừ nghiệp chướng lâu đời và tránh khỏi tai nạn do quá khứ. Tụng kinh để cầu siêu chuyển tâm niệm của người mất, khiến họ xa lìa nghiệp nhân xấu ác, thoát khỏi cảnh giới tối tăm, sinh về cảnh giới an lành.





Lợi ích của việc tụng kinh?

Truyền bá đạo lý, giúp người biết đạo, tin Nhân Quả, kiềm chế thân khẩu ý thanh tịnh. Tụng kinh làm cho pháp âm ( lời Đức Phật ) lưu chuyển khắp thế gian để cảm hóa mọi người quay về tin hiểu Phật Pháp. Tụng kinh nơi trang nghiêm. Người đã tin Phật phải siêng năng công phu tụng kinh, lạy Phật, tọa thiền.
Tụng kinh phải đúng cách, nhiếp tâm không suy nghĩ. Chỉ tụng nơi tôn nghiêm trước bàn thờ Phật, đạo tràng thanh tịnh. Không tụng kinh trước chỗ thờ quỷ thần, cúng đồ mặn, để bày tỏ lòng tôn kính Đức Phật, Pháp Bảo và như thế sẽ được sự gia hộ của mười phương Chư Phật